Đăng bởi: Ánh Dương | 09/11/2011

Vô Cảm

Quay cuồng

Quay cuồng

Bên cốc bia vàng

Chếnh choáng trời

Ơi

Cuộc tình gãy đổ

Mùa Đông

Lạnh

Phố hoang vu tìm bóng ai cười

 

Khóc đi em

Khóc đi cho nụ cười thêm rực rỡ

Cho môi mềm

Nước mắt thấm cơn mê

 

Hoài niệm vắng xa rồi

Người ơi

Nhớ

Nụ hôn xưa đau cả cuộc đời.

 

Mưa lắm em ơi

Trút nước lên tôi

Ướt một vùng cỏ úa chiều qua

Mơ..Đi em

Khi loài người Vô cảm

Tìm nhau.

Đăng bởi: Ánh Dương | 08/11/2011

ĐỢI

Hồn nhiên

Em bỏ quãng đời anh vào bóng tối

Nhập nhằng

Loạng choạng

Anh đi tìm lầm lũi bóng đêm

.

Em đến nơi phương trời xa tít tắp

Lãng quên

Anh

Một bóng hình lay lắt

Vì em!

.

Mưa rả rít chiều nay ngoài phố cũ

Dòng sông xưa

Bong bống nổi trôi

Con đò nhỏ nghiêng nghiêng

Câu hò

Đợi…

Một bến bờ mong mỏi

Người thương!

Đăng bởi: Ánh Dương | 21/10/2011

TRƯỜNG CŨ

Nơi ta ra đi bây chừ vẫn thế

Những bóng cây già nua che phủ sân trường

Hàng phượng còn nguyên

 

Trường cũ!

 

Bên dòng sông mát rượi hiền hòa

Cầu Trường Tiền

Cầu Phú Xuân

Con đường Lê Lợi

Đón đưa những anh tài

Những con người xây đắp tương lai

 

Quốc Học ơi!

Trong tim tôi luôn nhớ về đây

Nơi hồn Người vẫn đứng hàng ngày

Soi sáng!

 

Mến thương ơi bạn bè xưa cũ

Giờ chổ mô, bốn bể năm châu

Ta trong nhau, dù xa muôn dặm

Nhớ về nơi… nhịp thở bắt đầu….

Đăng bởi: Ánh Dương | 23/09/2011

TÔI

Tôi là một thằng con trai

Sinh ra vốn gầy gò ốm yếu

Ba mươi tuổi bốn mươi cân chưa vượt nổi

Nên gọi tôi: Một thằng nhãi nhẹ cân.

.

Một thằng nhãi nhẹ cân

Nên tôi sống với tâm hồn bé nhỏ

Tôi chỉ dám yêu ngôi làng bên dòng sông không chảy

Yêu cây tre đã gãy tự bao giờ

.

Một thằng nhãi nhẹ cân

Nên không bao giờ gây tội

Đám bạn to con nó đánh cho tan tành

Thốt ra cầu đâu tiên: Xin lỗi

Người với người nó chẳng trách tôi đâu

.

Tôi không dám sống với điều gì to lớn

Không dám yêu ai và ghét ai bao giờ

Chỉ dám sống để ăn và ăn để sống

Một câu nói to sợ vạ đến thân mình

.

Một thằng nhãi nhẹ cân

Nên làm thơ phải có vài câu vớ vẩn

Viết vài dòng lại xóa để phi tang

Bạn bè năm ba đứa lai rai chiều bên ngôi nhà nhỏ

Nên đừng để vì mình nó lạy bảo: đéo chơi.

.

Ngày ngày vác cái bằng kỹ sư đi xin việc

Kiếm đồng một đồng hai để nuôi tấm thây gầy

Chẳng biết sống làm gì và làm gì để sống

Giá gạo ngày xưa,

ĐM… đâu có như bây giờ.

.

Lạm phát, tăng trưởng cái chó gì đếch biết

Chỉ thấy đói.. đói…và đói hằng ngày

Bốn mươi cân sao làm việc nặng

Máy tính thì một ngón gõ cũng trật ra ngoài.

Đó, thấy chưa bài thơ gõ hoài cũng bậy

Nên chi tóm lại rằng:

Thằng nhãi nhẹ cân không dám sống với điều gì to lớn

Không dám yêu quê hương, đất nước bao giờ….

Đăng bởi: Ánh Dương | 30/08/2011

CHIẾC LÁ CUỐI THU

(viết khi đọc bài Chuyện của Lá ở nhà chị Hà Linh)

Chiếc lá vàng ơi! lá vàng ơi hãy rơi

Để ta cô đơn với gió ngàn

Để ta ngắm nhìn trong chốc lát

Trong chốc lát thôi! Lá đừng cười

.

Đừng cười ta nhé lá vàng ơi

Đã hết mùa thu đã hết rồi

Đợi chồi xanh nào? Khi nào nhú?

Đợi đến khi nao? Đợi suốt đời?

.

Đừng khóc chia ly lá vàng ơi

Lá vàng rụng xuống dưới sân chơi

Lá xanh sẽ thay, ừ sẽ thế

Quang hợp cho cây sống tốt tươi

.

Một mùa xuân tới trên đất trời

Tắm mát rừng cây, ánh nắng mai

Lá vàng hòa thân vào lòng đất

Cuộc đời ban tặng lá nụ cười!!!

Đăng bởi: Ánh Dương | 21/08/2011

Bùng nổ vỡ nợ hàng loạt

Quảng Trị

Khởi tố vợ chồng giám đốc chiếm đoạt hơn 300 tỷ đồng

Chiều 1/8, Công an tỉnh Quảng Trị đã ra quyết định khởi tố vợ chồng bà giám đốc Công ty Cổ phần Thái Bảo vì cáo buộc chiếm đoạt hàng trăm tỷ đồng. Hiện cặp vợ chồng này đã “biến mất”, công an đang tổ chức truy lùng.

Theo đó, giám đốc Nguyễn Thị Lan Anh (38 tuổi) và chồng là Chủ tịch HĐQT – Cao Xuân Thiện (41 tuổi) bị khởi tố về tội lợi dụng tín nhiệm để chiếm đoạt tài sản.

Điều tra bước đầu công an xác định, Công ty Cổ phần Thái Bảo chuyên kinh doanh dịch vụ khách sạn, nhà hàng và buôn gỗ từ Lào về Việt Nam. Trong nhiều tháng liên tiếp, vợ chồng bà Lan Anh đã vay tiền người sau trả cho người trước với số nợ lên đến 300 tỷ đồng.

Trong vòng gần một tháng trở lại đây, vợ chồng bà Lan Anh không xuất hiện ở nơi cư trú nên nhiều chủ nợ đã đến tập trung tại trụ sở của công ty Thái Bảo đòi nợ. Riêng Ngân hàng TMCP Việt Nam Thịnh Vượng chi nhánh Quảng Bình đã dán thông báo trước trụ sở công ty với nội dung sẽ xử lý tài sản của Thái Bảo. Nhiều cá nhân bức xúc còn đập phá công ty này, đến khi có sự can thiệp của công an tỉnh Quảng Trị, vụ việc mới tạm lắng.

Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Trị đã có công văn gửi công an tỉnh yêu cầu khẩn trương hoàn tất hồ sơ để xử lý theo quy định. Đồng thời phong tỏa, thu hồi tài sản của công ty Thái Bảo còn ở địa phương và ngoại tỉnh (nếu có), truy tìm tung tích vợ chồng bà Lan Anh.

THÁI BÌNH
Theo tài liệu của cơ quan Công an, ngày 24/4/2009, Công ty Trường Phong được Sở Kế hoạch – Đầu tư tỉnh cấp giấy chứng nhận đăng ký và thực hiện dự án “Đầu tư xây dựng nhà máy sản xuất cấu kiện khung thép công nghiệp và chế tạo một số sản phẩm ở một số khâu phục vụ cho ngành công nghiệp đóng tàu” với tổng mức đầu tư giai đoạn một là 136,7 tỷ đồng. Để thực hiện dự án trên, từ năm 2009 đến nay, Công ty Trường Phong đã làm hồ sơ để vay tiền của 2 ngân hàng.

Cụ thể, ngày 16/10/2009, Công ty Trường Phong ký hợp đồng vay vốn trung dài hạn với Ngân hàng TMCP Đông Á để vay 85 tỷ đồng, thời gian vay 120 tháng. Qua chứng thư bảo lãnh của Ngân hàng Phát triển, tính đến ngày 22/4/2011, Ngân hàng TMCP Đông Á đã giải ngân được 19 tỷ đồng. Từ ngày 26/1/2011 đến 26/7/2011, đã ký 8 hợp đồng tín dụng xin vay mức tối đa của Ngân hàng TMCP Đông Á số tiền 72 tỷ đồng và đến nay đã giải ngân được 19 tỷ đồng. Ngay đầu năm 2011, từ 22/4 đến 30/5, Công ty Trường Phong đã ký 3 hợp đồng vay vốn của Ngân hàng Ngoại thương Thái Bình số tiền 21 tỷ đồng, đến nay đã giải ngân được 13 tỷ đồng. Trong quá trình làm thủ tục vay vốn ngân hàng, Công ty Trường Phong đã dùng thủ đoạn mua hóa đơn GTGT, ghi khống lượng hàng là sắt, thép, tôn mạ màu với số tiền ghi trên hóa đơn là hơn 5,6 tỷ đồng để làm thủ tục, hồ sơ giải ngân, rút tiền của ngân hàng

Trước đây, Công ty Trường Phong là doanh nghiệp thuộc hàng “top” của Thái Bình, luôn tìm cách khuếch trương thanh thế nên cũng ký được khá nhiều hợp đồng làm ăn. Ngay một công ty Hàn Quốc cũng đã ký hợp đồng với Công ty Trường Phong xây dựng nhà xưởng may tại xã Việt Hùng (Vũ Thư) với giá trị hợp đồng là 420 ngàn USD. Thế nhưng, Giám đốc Diệp chỉ cho lấp trũng, xây rào xung quanh với giá trị khoảng 100 ngàn USD, rồi dừng lại. Số tiền hơn 300 ngàn USD còn lại đã nhận từ hợp đồng tiếp tục được đút vào túi của Giám đốc Diệp.Ngoài ra, qua nắm tình hình, cơ quan Công an đã xác định Vũ Văn Diệp còn vay của một số cá nhân khoảng 46 tỷ đồng. Hiện ngoài chị Vượng, mới có một cá nhân khác lên trình báo tại cơ quan Công an. Vũ Văn Diệp đã đưa ra nhiều lý do để vay tiền người dân, chẳng hạn vay vài ngày để đáo nợ ngân hàng, thực hiện hợp đồng mua bán… Qua tìm hiểu riêng của chúng tôi, Giám đốc Diệp còn vay tiền của một đường dây cho vay nặng lãi. Chính vì thế, khi sự việc vỡ nợ, ban đầu, Diệp cũng tìm cách trốn lánh bởi sợ chính đối tượng cho vay này.Căn cứ tài liệu đã thu thập và để ngăn chặn việc bỏ trốn, ngày 9/8, cơ quan CSĐT Công an tỉnh Thái Bình đã đề nghị Viện KSND tỉnh khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam, khám xét chỗ ở và nơi làm việc đối với Vũ Văn Diệp về tội “Tàng trữ, lưu hành giấy tờ có giá giả khác” (lưu hành hóa đơn GTGT giả). Đồng thời, cơ quan Công an đang điều tra, mở rộng vụ án, làm rõ hành vi vay nợ của Diệp để xử lý theo quy định của pháp luật.Hàng loạt người bị liên lụy vì Công ty Trường PhongCông ty Trường Phong vỡ nợ, nó như một cơn bão kéo theo hàng loạt hệ lụy của người dân Thái Bình. Vụ chị Trần Thị Vượng, Giám đốc Công ty TNHH Gia Phong (Công ty Gia Phong) là một bi kịch mở đầu. Công ty của chị Vượng kinh doanh sắt thép nên có quan hệ làm ăn với Vũ Văn Diệp (tức Vũ Văn Phong), Giám đốc Công ty Trường Phong.Trong quá trình làm ăn, chị Vượng đã cho Công ty Trường Phong vay 2,950 tỷ đồng thông qua hình thức trao đổi hàng hóa. Đó gần như là toàn bộ gia sản của chị Vượng, thậm chí chị còn phải vay nợ một số người xung quanh. Đến khi Công ty Trường Phong vỡ nợ, chị vẫn không hề biết. Vì thế, khi Giám đốc Diệp đến nỉ non vay thêm tiền chỉ trong vài ngày để đáo nợ ngân hàng, chị đã bán 20 cây vàng còn lại (đây là số tiền mà chị Vượng dành dụm, quyết không động đến để chữa bệnh di chứng não cho chồng). Nào ngờ, sau đó Diệp trốn biệt.Đang có những bức xúc về tình cảm, lại thêm bị bùng nợ, chị Vượng luôn có ý định tìm đến cái chết và trưa 8/8, khi đang làm việc với cơ quan Công an về việc cho Công ty Trường Phong vay nợ, chị Vượng đã xin phép ra ngoài rồi nhảy lầu tự sát.Sau cái chết của chị Vượng, nhiều người dân ở Thái Bình mới biết Công ty Trường Phong vỡ nợ và mình đang trở thành người khánh kiệt gia tài, thậm chí mắc nợ người khác vì dồn tiền cho Công ty Trường Phong vay. Sau khi Giám đốc Vũ Văn Diệp bị bắt, một giám đốc khác tên là Đông, Giám đốc doanh nghiệp Hường Đông chuyên sản xuất phụ tùng xe đạp cũng bỏ trốn.Theo sơ bộ chúng tôi tìm hiểu, Doanh nghiệp Hường Đông vay nợ các ngân hàng đóng trên địa bàn tỉnh Thái Bình gần chục tỷ đồng và cũng vay các cá nhân bên ngoài nhiều tỷ đồng. Sau khi Đông bỏ trốn, những người cho vay nợ tiền đã kéo đến 3 ngôi nhà của Đông (dùng để thế chấp vay tiền ngân hàng) lục phá tanh bành, vơ vét, tháo cả điều hòa nhiệt độ mang đi. Theo một số người cho biết, Đông nợ nhiều người, nhưng cũng liên quan đến việc cho Công ty Trường Phong vay nợ.Ngay ngày 16/8, một phụ nữ tên là Phương, chủ cửa hàng kinh doanh mỹ phẩm trên phố Minh Khai, TP Thái Bình cũng ôm nợ bỏ trốn. Một số người dân biết tin đã kéo đến, gây ồn ào và bức xúc cho biết họ là những người cho chị này vay tiền. Số tiền đối tượng Phương vay trước khi bỏ trốn khoảng chục tỷ đồng. Những người đến đòi tiền, kẻ nước mắt ngắn dài, người rên rỉ đau khổ…Rồi đây, sẽ còn bi kịch nào nữa xảy ra với những người tham gia việc cho vay nợ theo kiểu “tín dụng đen” tại Thái Bình?

CẦN THƠ

Qua điều tra vụ vỡ nợ, chiều 15/8, Cơ quan CSĐT Công an TP Cần Thơ vừa ký quyết định khởi tố vụ án lừa đảo chiếm đoạt tài sản xảy ra tại Công ty TNHH An Khang.

Liên tiếp nhiều ngày qua, dư luận tại TP Cần Thơ xôn xao bàn tán về việc Công ty TNHH An Khang (gọi tắt là Công ty An Khang, có trụ sở, Nhà máy đặt tại Lô 2 – 9A2 KCN Trà Nóc 2, phường Phước Thới, quận Ô Môn, TP Cần Thơ) đang… vỡ nợ, mất khả năng chi trả và Giám đốc của công ty bị một “chủ nợ” khống chế, bắt giữ, buộc viết cam kết phải sớm trả nợ.

Ngay sau khi nhận được thông tin liên quan đến chuyện vỡ nợ của Công ty An Khang, cuối tháng 7/2011, lãnh đạo UBND TP Cần Thơ đã chỉ đạo BQL các KCX&CN Cần Thơ chủ trì các cuộc họp với các ngân hàng thương mại (có liên quan) trên địa bàn để bàn thống nhất hướng giải quyết các khoản nợ của DN này.

Qua làm việc, BQL các KCX&CN Cần Thơ đã xác định: Hai kho hàng của Công ty An Khang thế chấp với Chi nhánh Ngân hàng TMCP Đông Nam Á tại Cần Thơ để vay 30 tỷ đồng phục vụ sản xuất kinh doanh hiện đã thế chấp tại 4 ngân hàng khác. Đặc biệt, các khoản nợ của Công ty An Khang đến thời điểm này gồm: Nợ lương công nhân 1,7 tỉ đồng; nợ tiền điện của Điện lực Bình Thủy gần 1 tỉ đồng; nợ tiền cá nhân bên ngoài khoảng 30 tỉ và nợ 5 ngân hàng (gồm: Ngân hàng Công thương – Chi nhánh Trà Nóc, Ngân hàng Phát triển Chi nhánh Cần Thơ – Hậu Giang, Ngân hàng TMCP XNK – Chi nhánh Tây Đô, Ngân hàng TMCP An Bình – Chi nhánh Cần Thơ và Ngân hàng TMCP Đông Nam Á) với số tiền khoảng 305 tỉ đồng.

Trong khi các ngành chức năng đang tìm cách gỡ khó giúp công ty thì ngày 21/7 vừa qua, Giám đốc Công ty An Khang lại ký Tờ thỏa thuận giao toàn bộ 2 kho hàng (quy ra thành tiền là trên 29,4 tỉ đồng) để “trả” cho các hộ bán cá tra nguyên liệu mà Công ty còn nợ. Với thỏa thuận trên, lúc 11h ngày 3/8, một số người nhận là các chủ hộ bán cá tra nguyên liệu đã vào kho hàng của công ty, khống chế bảo vệ, tự ý cưa ổ khóa đã niêm phong, thay vào ổ khóa khác. Tiếp đến, liên tục từ ngày 5 đến14/8, các hộ dân đã tự ý vào mở cửa kho lấy đi số lượng lớn hàng (cá tra phi lê và chả cá thành phẩm), chất lên xe chở đi, bất chấp sự can ngăn từ nhân viên bảo vệ của công ty.

Qua điều tra vụ vỡ nợ, chiều 15/8, Cơ quan CSĐT Công an TP Cần Thơ vừa ký quyết định khởi tố vụ án lừa đảo chiếm đoạt tài sản xảy ra tại Công ty TNHH An Khang. Trong số những đối tượng có liên quan bị Cơ quan CSĐT triệu tập, có bà Nguyễn Thị Thu Sương là Phó giám đốc của Công ty An khang – con gái ông Nguyễn Hồng Quân, Giám đốc Công ty.

QUẢNG BÌNH

Chiều tối 28-7, cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Quảng Bình đã đọc lệnh khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam bà Dương Thị Thúy Hà, sinh năm 1972 tại xã Tân Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Bà Hà là chủ doanh nghiệp tư nhân dịch vụ thương mại Bảy Hà.

Tại nhà riêng, cơ quan điều tra đã thu giữ 63 giấy cam kết trả nợ có chữ ký của bà Hà khi nhận tiền vay.

Hiện ngôi nhà 3 tầng nơi bà Hà ở đã bị kê biên để phục vụ điều tra.

Được biết những ngày qua ở tỉnh Quảng Bình đã rộ lên việc bà Hà lừa đảo chiếm đoạt tiền của hàng trăm người với số tiền lên đến hàng chục tỉ đồng. Tuy nhiên đến nay cơ quan cảnh sát điều tra chưa cho biết chính xác số tiền mà bà Hà đã chiếm đoạt.

PHÚ YÊN

Mấy ngày qua, nhiều người dân và đối tác kinh doanh hàng nông sản với doanh nghiệp tư nhân dịch vụ vận tải và thương mại (TN DVVT-TM) Quốc Đản ở phường Phú Thạnh, TP Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên đã gửi đơn đến các cơ quan chức trách tố cáo chủ doanh nghiệp này là ông Trần Quốc Đản đã “xù” nợ của họ nhiều tỷ đồng, rồi trốn biệt dạng hơn một tháng qua.

Lần theo nguồn tin nêu trên, chúng tôi được biết, ông Trần Quốc Đản (58 tuổi) trú ở khu phố 3, phường Phú Thạnh, TP Tuy Hòa đã có 33 năm (1976-2009) công tác trong ngành đường sắt. Trước khi nghỉ hưu, nhiều năm liền ông Đản đảm nhiệm chức vụ Trưởng ga Đông Tác thuộc Xí nghiệp Vận tải đường sắt Phú Khánh.

Có một thời gian dài, ga Đông Tác là đầu mối vận tải hàng nông sản, chủ yếu là sắn mì lát từ Phú Yên ra các tỉnh phía Bắc và chuyển tiếp sang thị trường Trung Quốc, nên trước khi nghỉ hưu, ông Đản đã lập thủ tục thành lập Doanh nghiệp Quốc Đản, thiết lập mối quan hệ kinh doanh hàng nông sản với nhiều đối tác trong và ngoài tỉnh Phú Yên. Cả tin ông Đản nên nhiều đại lý thu mua sắn lát ở Phú Yên và không ít người ở các tỉnh phía Bắc ứng trước tiền tỷ cho ông Đản đều lâm vào cảnh khóc dở, chết dở.

Trong đơn gửi tới các cơ quan chức trách ở Phú Yên, chị Lý Thị B. (45 tuổi) trú ở thị trấn Đồng Đăng, huyện Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn cho biết, đầu tháng 4/2011, chủ doanh nghiệp Quốc Đản ký hợp đồng bán cho chị 800 tấn sắn lát, tổng trị giá hơn 4,5 tỷ đồng. Theo thỏa thuận, chị B. đã tạm ứng trước 2,5 tỷ đồng cho bên bán, nhưng từ đó ông Đản lẩn trốn biệt dạng trong khi chị B. chưa nhận được một cân sắn lát.

Không chỉ lẩn tránh nghĩa vụ giao hàng cho người đã tạm ứng trước tiền tỷ, mà chủ doanh nghiệp Quốc Đản còn “xù” nợ của nhiều người bán hàng cho ông. Anh Nguyễn Văn T. (35 tuổi) trú ở thôn Mỹ Thành, xã Hòa Thắng, huyện Phú Hòa, tỉnh Phú Yên kể lại: “Tôi đã nhiều lần mua bán sắn lát cho ông Đản và được thanh toán sòng phẳng. Đến giữa tháng 4/2011, phát hiện ông Đản bị nhiều người đòi nợ ráo riết, ngày 29/4/2011, tôi yêu cầu ông Đản đối chiếu và xác nhận số tiền còn thiếu nợ 737,6 triệu đồng. Nhiều lần tôi liên lạc điện thoại thúc nhắc trả nợ, nhưng lúc thì ông Đản cho biết đang ở Lạng Sơn, Hà Nội, khi thì người khác cầm máy nói rằng ông Đản đang nằm viện ở Qui Nhơn, Sài Gòn… Hơn một tháng nay, mọi liên lạc với ông Đản đã bị cắt đứt, cất công tìm hiểu tôi mới biết ông Đản nợ nần nhiều người và đã bỏ địa phương đi đâu không rõ”.

Hai trường hợp khác không có quan hệ mua bán, nhưng do quen biết nhau nên ông Đản đã vay mượn của ông Nguyễn Đình D (47 tuổi) trú ở xã Hòa Vinh, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên và Nguyễn Thị Lan A, trú ở phố Cao Bá Quát, phường Phước Hòa, TP Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa 1,8 tỷ đồng rồi “xù” nợ. Ông Nguyễn Đình D. cho biết, để vay mượn được tiền, ông Đản đã tạo vỏ bọc về khả năng trả nợ là lô hàng sắn lát đóng bao xếp ở ga Đông Tác, nhưng khi một số chủ nợ đến tận nơi kiểm chứng mới phát hiện đó chỉ là thân cây sắn.

Trước đó vào giữa tháng 3/2010, chấp hành viên Chi cục Thi hành án dân sự (THADS) TP Tuy Hòa đã nhiều lần triệu tập, tìm kiếm để giải quyết một vụ việc THADS nhưng ông Đản lẩn tránh cho tới nay. Qua tìm hiểu được biết, do ông Đản dây dưa “treo nợ” tiền mua sắn lát đã được TAND TP Tuy Hòa thụ lý giải quyết theo Quyết định số 03/2010/QĐST-KDTM ngày 13/9/2010, nên ngày 7/3/2011, ông Vương Ngọc T. và bà Nguyễn Thị Mỹ L., cùng trú ở thôn Bình Thắng, xã Sơn Thành Đông, huyện Tây Hòa gửi đơn yêu cầu THADS.

Ngay sau đó, ngày 10/3/2011, Chi cục trưởng THADS TP Tuy Hòa ban hành quyết định THA số tiền 334,7 triệu đồng. Kết quả xác minh của Chi cục THADS TP Tuy Hòa cho thấy, ngày 9/3/2011, ông Trần Quốc Đản đã đến Chi nhánh Ngân hàng Đầu tư – Phát triển tỉnh Phú Yên rút hết 4 tỷ đồng trong tài khoản tiền gửi. Cũng từ đó đến nay, ông Đản lẩn tránh nhiều chủ nợ rồi… “biến mất”!?

Xác minh căn nhà ông Đản ở phường Phú Thạnh, TP Tuy Hòa, ông Nguyễn Xuân Sen – Đội trưởng Đội Quản lý đường sắt Tuy Hòa thuộc Công ty TNHH MTV quản lý đường sắt Phú Khánh cho biết, trong thời gian ông Đản còn công tác trong ngành đường sắt, cơ quan tạm phân bố 95m2 đất trong khu vực ga Đông Tác. Ông Đản chỉ được xây dựng nhà tạm để ở, không được chuyển nhượng mua bán, thế chấp vì chủ sở hữu thửa đất đó là Tổng Công ty Đường sắt ViệtNam.

Được biết, ngoài những trường hợp nêu trên, ông Đản còn “xù” nợ một số đầu mối mua bán sắn lát khác. Trong đó có trường hợp nhầm tưởng ông Đản vẫn còn ngồi ghế Trưởng ga Đông Tác, nhưng khi tìm đến nơi họ mới biết “con nợ” của mình đã nghỉ hưu hơn hai năm và đang bị nhiều người lùng tìm đòi nợ ráo riết. Suốt một tháng qua, chính quyền địa phương, bạn bè, người thân và hàng chục chủ nợ đều không ai biết ông Trần Quốc Đản đi đâu, cả hai điện thoại đều… tắt.

Được biết, các cơ quan Công an, Viện KSND và TAND TP Tuy Hòa đã tiếp nhận và xem xét đơn tố cáo của những chủ nợ để xử lý giải quyết theo luật định.

Đăng bởi: Ánh Dương | 21/08/2011

CON CHÓ VÀNG

CON CHÓ VÀNG

Nhà tôi có nuôi một con chó vàng. Không biết nó có lai Mỹ, Nhật, Pháp, Đức gì không nhưng tại nhìn nó một màu vàng riệt nên gọi là chó Vàng. Nói thêm thế này: nhà tôi vốn ở mặt đường Quốc lộ 1A, thường xuyên có giao thông qua lại, Ông đi ngang bà đi dọc nên phải nuôi chó với mục đích giữ nhà giữ cửa. Thế nhưng lạ một điều, nó lại như một chàng công tử con nhà giàu. Mọi người trong nhà như là nô lệ của nó vậy. Dọn cơm, gọi nó ăn. Nó Uể oải đứng dậy, ngáp ngáp dài dài, mắt nhìn qua tô cơm, rồi ngoảnh đi chổ khác, rất là kiêu ngạo. Mình phải năn nỉ ỉ ôi, này vàng ơi ăn đi, uống đi, ăn nhiều vào kẻo không có sức khỏe mà thức đêm để bảo vệ an bình cho bọn tao. Nó lại đứng dậy, tới gần tô cơm, ngửi ngửi, rồi nằm xuống có vẻ chê cơm dở… Thế là chúng tôi sáu bảy người trong tứ đại đồng đường gồm ông bà cha mẹ con cháu chút chít chạy vào bếp, xem có gì ngon không cho nó ăn. Rồi nào thịt luộc, nào cá kho, nào canh chua, nói chung là cái gì ngon nhất còn sót lại đem ra cho nó. Thế mà nó vẫn không chịu ăn, nằm ườn ra. Đến lúc mọi người đi hết, nó mới đến bên tô cơm, ăn nhẩn nha như gà ăn cỏ. Cứ như mèo ăn, từng miếng, từng miếng đến cả buổi mới xong.

Lại nói đến chuyện sủa của nó mới bực mình. Ai vào nhà, đến tận cửa nó mới sủa: Gâu, gâu hai tiếng rồi nằm ỉm ra, giống như là ta xong nhiệm vụ rồi nhé. Thà là nó chẳng thèm sủa, ai vào nó đến làm cho họ một nhát, thế một vài lần cũng mang danh chó dữ, chẳng ai dám vào nhà khi không có người. Con Vàng này nó làm như cái nhà này là nhà của nó, hoặc giả không phải là nhà của nó mà nhiệm vụ của nó chỉ bảo vệ, thì nó cũng bâng quơ hai tiếng xong nhiệm vụ rồi.  Lắm lúc Mình muốn cho nó lên làm món cầy tơ 7 món mà nhậu quách, nhưng mà tứ đại đồng đường lại bàn không được không được. Đã nuôi nó giữ nhà mình phải trọn nghĩa khí với nó. Không nghe ông bà ta nói con chó là con có nghĩa nhất à?.

Thế vì chuyện con chó mà mình với mấy chị em hục hặc. Mình nói cho mà như thế này thì dẹp quách chứ nuôi chỉ tổ tốn cơm. Anh chị mình nói: chú mày hay nhỉ, nó giữ nhà cũng phải từ từ huấn luyện, sửa chữa khuyết điểm đã chứ. Mình nói nó to tổ chảng thế mà còn ngu thế huấn luyện sửa sai đến khi xuống lổ à?. Nó là chó, là đầy tớ, nhiệm vụ của nó là giữ nhà giữ cửa. Bây giờ nó thế hóa ra mình là đầy tớ nó à?.

Đang bực mình chuyện xử lý con vàng đỏng đảnh thì đùng một cái con em mình đem một con chó Thái về. Con chó này cũng màu vàng nhưng nó phải nặng đến 30 kg, giống chó lai mà.Giống chó lai ăn thì không thể tưởng tưởng được, cơm canh thiu hay là sạch sẽ bẩn thỉu gì nó chén sạch. Nó lại sủa tiếng cực to, ai mới lang thang cách nhà ba mươi mét đã nghe tiếng nó gầm gừ rồi. Với lại nó cực kỳ ngoan, kêu một tiếng Mít ơi (nó vốn tên là Mít) là không biết từ chổ ngóc ngách nào trong nhà, lao ầm đến, lắm lúc ôm cả người gọi nó đổ kềnh xuống nhà. Nó lại quấn quýt liếm láp tay chân chủ nó, thân thiết cực kỳ.

Thế nhưng đến lúc này, con Vàng lại quay ngoắc một trăm tám mươi độ. Từ con chó đủng đỉnh đùng đình khi chỉ có một mình, bây giờ , cứ đến bữa ăn, cu cậu cứ đến bên bát cơm, đổ vào bất cứ thứ gì có thể ăn được là cu cậu xơi tất. Lại còn cực kỳ tinh anh, nhiều lúc còn tranh sủa, tranh mừng người nhà đi làm về với con Mít.

Bây giờ mình mới biết, chó trong nhà phải nuôi hai con, nó mới giữ nhà cho mình được, nó mới chấp nhận làm đầy tớ cho mình, chắc thế.

Đông Hà, 12/8/2011

Viết sau khi cho chó Vàng ăn.

Đăng bởi: Ánh Dương | 09/06/2011

NHỚ

Ta hững hờ tìm trong kí ức

Nửa tàn phai đẹp tựa lời ru

Gót hồng in nhẹ lên bờ cỏ

Ánh mắt đau dấu ấn ngục tù

.

Có phải từ ấy…gió tháng năm

Phượng rực rỡ, điệp vàng phủ lối

Những hẹn hò, ngày xưa khép vội

Mong một lần…hơi thở bên nhau

.

Tuổi học trò yêu dấu còn đâu

Người đã ở bên kia đồi gió

Tiếng cười giấu trong màu lá úa

Rơi…rơi…rơi…nhịp đập phai màu

.

Lẩn thẩn mùa đông lạnh bàn chân

Cô đơn nắng rớt xuống bên thềm

Khóc hận vì đời mình bạc quá

Vòng tay không ôm được bóng em

Đăng bởi: Ánh Dương | 19/05/2011

GỬI…

GỬI…

                                Bùi Ánh Dương

Ta gọi buồn vờn gió

Ta gọi nắng vào cây

Giữa biêng biếc bóng mây

Là một làn khói trắng

 .

Miên man dòng thơ đắng

Giọt nước mắt nào rơi

Lăn trên má em tôi

Sợi tình duyên dang dỡ

 .

Ly cà phê gọi lỡ

Cho người ở bên kia

Một mình… bâng khuâng ngỡ

Trong nhau lời ngu ngơ

 .

Cuộc hẹn… Đời tình cờ

Nhân gian như gió thoảng

Giọt cà phê rơi muộn

Điếu thuốc tàn bơ vơ….

                                    Đông Hà, 19.5.2011


Đăng bởi: Ánh Dương | 17/04/2011

MỘT CHUYẾN ĐI

1. Thổn Thức Viêng Chăn

Hoài niệm cũ lặng lẽ về nơi lạ

Những ngày xưa và hình bóng năm nào

 .

Phố không tên đêm trăng này khuất lối

Nụ từ bi, em dấu mắt vào tim

Anh bỡ ngỡ, tìm sâu trong tóc chảy

Bờ môi ngoan, che phủ một cuộc tình

 .

Bẽn lẽn tìm, anh nhận thấy mùa xuân

Trong tết lào, trong dáng em thăm thẳm

Xin một lần, nắm tay em khe khẽ

Ngắm hoa vàng, lòng len lén trao nhau

Sông Mê Kông, Hai bờ hai đất nước

Anh và em, hai tiếng nói dịu dàng

Hồn em đó, tâm hồn muôn năm cũ…

Dấy lòng  anh, thổn thức một vầng trăng.

2. BÂNG KHUÂNG

Xin hỏi lòng phải chăng tình muôn thuở

Yêu dấu xưa sống mãi mãi trong đời

Vu vơ nhớ, bâng khuâng chiều xứ lạ

O Sa Ka, phủ vàng khuất đường đi

Hoa OSAKA (Còn gọi là Bò Cạp nước)

3. CÔ GÁI LÀO

Cao cao kìa bóng mây chao

Hồn lơ, hồn lơ trong gió

Chăm pa trắng đường đón tết

Chào em! Tâm tư ngẩn ngơ

.

Con gái bắc lào trắng muốt

Nụ cười sáng như ban sơ

Mắt em! Suối nguồn hạnh phúc

Đêm trăng huyền ảo đợi chờ

.

Ngỡ ngàng, mờ như giấc mộng

Bóng chiều đậm nét hoang sơ

Người về hỏi người có nhớ

Viêng chăn, một thoáng thẩn thờ…

Đăng bởi: Ánh Dương | 22/03/2011

Xưa

Ta tìm về chốn xưa

Miên man hoài niệm cũ

Buồn vui bên sách vở

Mắt ướt lòng mênh mang

.

Phượng đỏ rực hai hàng

Bằng lăng tím … lang thang

Xa nhau từ .. bữa ấy

Hồn giờ đang ở đây

.

Bâng khuâng tuổi thơ ngây

Tình đầu còn dang dở

Gặp nhau lòng bỡ ngỡ

Chao nghiêng nhịp bềnh bồng

.

Tuổi trẻ qua thời ngông

Tâm tư đầy thổn thức

Giật mình mơ và thực

Âu như là chiêm bao

.

Người về chốn lao xao

Ồn ào mà lặng lẽ

Mặt chiều im gió vẽ

Một bàn tay màu tang…

 

Đăng bởi: Ánh Dương | 05/02/2011

Cần có “văn hóa” uống rượu

Cần có “văn hóa” uống rượu

Tác giả: HỒ BẤT KHUẤT
Uống rượu cho đúng và cho đẹp, con người chúng ta cũng cần trí tuệ, tri thức và nhất là ý thức. Phải ý thức được rằng, uống rượu cũng đòi hỏi có văn hóa. Mà văn hóa thì không chấp nhận sự thái quá.

Có một hiện tượng, sự việc diễn ra hàng ngày phổ biến trước mắt chúng ta, nhưng chúng ta có vẻ như muốn lờ đi, không muốn bàn đến nơi đến chốn. Đấy là việc uống rượu, bia. Ở đâu đó, chúng ta chỉ nói tới tác hại của rượu bia và muốn hạn chế, thậm chí cấm sử dụng chúng. Nhưng tất cả những quốc gia cấm rượu dường như đều không đạt hiệu quả. Như vậy, chuyện bia rượu “nghiêm trọng và bí ẩn hơn” chúng ta tưởng.

Càng khuyến cáo, càng uống nhiều

Rượu làm con người mất trí khôn, biến họ thành kẻ hung hãn, vô sỉ, giết hại những người thân thiết của mình… Những chuyện như thế này, thời nào cũng có, ở đâu cũng có. Loài người đã tốn rất nhiều giấy mực cũng như công sức để khẳng định với nhau là chúng vô cùng có hại, khuyên nhau nên tránh xa rượu, bia.

Nhưng thực tế thì thế nào? Các nhà máy sản xuất bia rượu tiếp tục được xây dựng, những nhãn hiệu bia rượu mới tiếp tục ra đời. Thậm chí người ta còn khôi phục lại những nhãn hiệu cũ, mà “tuyệt tác bia Trúc Bạch” là một minh chứng. Lại có thống kê sơ bộ, những năm gần đây, mỗi năm người Việt Nam chi cho rượu bia khoảng gần 70.000 tỷ đồng (trên 3 tỷ USD). Mà xu hướng ngày càng tăng – tăng cả số lượng người uống lẫn khối lượng bia rượu được tiêu thụ.

Thậm chí, ở Việt Nam, theo kết quả điều tra xã hội học của Viện Chiến lược và Chính sách y tế (Bộ Y tế) được công bố, 77% số người có bằng ĐH và trên ĐH đều biết uống rượu và đưa ra kết luận: Càng học cao, càng nhậu nhiều. Những người thuộc diện này không tự ái mà còn cho rằng đó là điều hợp lý vì muốn nhậu thì phải có tiền. Trí thức của ta hiện nay tuy chưa giàu nhưng cũng không đến nỗi phải ghen tị nhìn người khác nhậu mà thèm!

Như vậy, bia rượu là việc không thể thiếu trong cuộc sống, cần được quan tâm đúng mực. Việc uống bia rượu rất cần phải bàn, nhất là Tết đang đến. Những ngày này, trong hơn 23 triệu gia đình Việt Nam, hầu như nhà nào cũng có bia rượu; bạn bè gặp nhau, dứt khoát là được mời uống bia, uống rượu. Mời thì khó mà từ chối, nhất là trong những ngày đầu xuân. Nhưng uống rượu thế nào để không gây hậu quả xấu vẫn là điều rất khó lường.

Vì sao loài người vẫn tiếp tục yêu rượu?

Đây là câu hỏi thuộc loại khó trả lời nhất. Nếu so sánh giữa những cái lợi và cái hại của việc uống bia rượu thì cái lợi lép vế khủng khiếp! Có thể kể hàng loạt cái hại của việc uống rượu rất cụ thể: Tốn tiền, hại sức khỏe, mất thời gian, bệ rạc; nếu quá chén còn gây tai nạn giao thông, cà khịa với đồng nghiệp, bạo hành vợ con…

Còn cái lợi ở đâu? Có người bảo: “Ở chỗ gây hưng phấn dễ trò chuyện”. Phụ nữ phản đối ngay: “Chúng tôi có cần giọt bia rượu nào đâu mà cũng có thể “buôn” với nhau cả buổi?!”. Trả lời: “Bia rượu khiến đàn ông tự tin và mạnh mẽ hơn”. Phụ nữ phản đối tức thì và mạnh mẽ: “Vớ vẩn, mạnh mẽ ở chỗ nào? Nốc rượu vào, các ông lăn quay ra ngủ, kéo gỗ ầm ầm, đến nỗi bọn lâm tặc muốn tuyển dụng”(!)

Thật vậy, tìm được một vài cái lợi cụ thể có sức thuyết phục của việc uống bia rượu rất khó. Ấy thế mà cả nghìn năm nay, con người vẫn say mê uống rượu.

Nếu uống bia rượu chỉ toàn hại, không mang lại bất cứ lợi lộc nào thì con người đã từ bỏ lâu rồi. Vì vậy, chắc chắn vẫn có những cái lợi, nhưng để nhìn ra và thuyết phục, không dễ dàng gì.

Không ai xác định được những tuyệt tác nghệ thuật nào ra đời trong những cuộc rượu. Nhưng chắc chắn nhiều “viên kim cương” trong kho tàng thơ Đường ra đời nhờ tác giả của chúng yêu quý rượu. Yêu rượu cũng như yêu người vậy, ít khi ta tự hỏi vì sao? Nếu có hỏi cũng không trả lời rành rọt được.

Uống rượu cho đúng và cho đẹp, con người chúng ta cũng cần trí tuệ, tri thức

Hãy uống rượu một cách có văn hóa

Trong chuyện uống rượu, có cả sự cao quý, sự sang trọng và dung tục, thấp hèn. Cao sang là những lúc uống rượu có tính chất nghi lễ như tiệc chiêu đãi, bạn bè gặp nhau, lễ, Tết… Điều quan trọng nhất là không quá chén, không ép nhau uống tới cùng. Dung tục là khi người ta uống rượu bất kể lúc nào, bất kể ở đâu, thúc ép nhau uống; hô hào, gào thét ầm ĩ. Đáng sợ và đáng khinh hơn khi những kẻ nát rượu sẵn sàng đi ăn cắp, ăn cướp để có tiền uống rượu.

Riêng khái niệm như “quốc tửu” chẳng hạn, cũng được hình thành một cách tự nhiên chứ không phải do bầu bán mà có. Nếu loại rượu nào phổ biến rộng rãi tới mức có thể đại diện cho quốc gia đó thì đấy là quốc tửu. Còn nếu chưa có thì cũng không nhất thiết phải bình bầu, lựa chọn cho có. Chúng ta đang có ý tưởng chọn “quốc tửu” của Việt Nam. Điều này cũng gần như một biểu hiện của sự thái quá.

Hàng nghìn năm nay, con người ta vẫn uống rượu như thế, và rượu vì thế, ngày nay vẫn đồng hành cùng nhân loại. Kẻ yêu, người ghét rượu đều phải thỏa hiệp với nhau, chấp nhận nhau để sống. Tuy nhiên, con người là sinh vật có trí tuệ vượt trội so với các loài khác vì có tư duy, nhận thức và có văn hóa.

Văn hóa đóng vai trò vô cùng quan trọng trong đời sống của con người. Cái gì trường tồn, thông thường, đều liên quan đến văn hóa hoặc thuộc về văn hóa. Việc con người sản xuất rượu và uống rượu đã tồn tại hàng ngàn năm nay. Ở Việt Nam, trong các gia đình, dòng họ, các ông cụ cao niên không bao giờ từ chối nhâm nhi chén rượu trong dịp lễ, Tết. Nhà có việc hiếu hỷ, thậm chí giết gà, mổ lợn… kiểu gì thì gia chủ cũng phải sắm chai rượu mới đúng nghi lễ. Các cụ không bao giờ khoe khoang về tửu lượng của mình nhưng cụ nào uống kém thì lấy làm áy náy lắm!

Nhưng cũng có nhiều gia đình, dòng họ đưa ra luật lệ đàng hoàng: Con gái không được uống rượu, con trai trên 18 thì có thể. Mỹ là nước đề cao dân chủ, tự do nhưng pháp luật của họ quy định rất rõ ràng: Thanh niên dưới 21 tuổi không được phép uống rượu bia, nếu người lớn rủ rê họ sẽ bị cho là phạm pháp. Quán hàng không được bán rượu bia trước 12 giờ trưa và tuyệt đối cấm bán cho người dưới 21 tuổi.

Các sứ quán thường mở tiệc đãi khách, rượu không thiếu và không ai hạn chế uống nhưng phải uống theo nghi lễ nhất định. Để chiều nhiều người có đam mê và tửu lượng khá, họ thường bố trí một chỗ kín có đầy rượu, nếu ai thích thì cứ việc đến đó uống thoải mái, không phải chạm ly hay chúc tụng gì cả. Nhưng hiếm người tới đây để uống cho đã. Trong các bữa tiệc, những người biết uống rượu lại thường chỉ dùng rượu vừa đủ, chủ yếu cho không khí vui vẻ và tinh thần sảng khoái.

Văn hóa không chấp nhận sự thái quá

Có những người thường xuyên uống rượu nhưng chưa bao giờ họ quá chén. Với họ, có những “quy tắc” trong chuyện uống rượu thế này: Trước khi nhận lời tham gia một cuộc rượu, hãy tự hỏi mình bốn câu: Vì sao uống? Uống lúc nào? Uống ở đâu? Uống với ai? Trả lời xong 4 câu hỏi đó thì quyết định có tham gia hay không? Nếu có tham gia thì phải biết uống như thế nào là đủ, là đúng, là đẹp.

Quá chén có thể gây tai nạn giao thông

Để uống rượu cho đúng và cho đẹp, con người chúng ta cũng cần trí tuệ, tri thức và nhất là ý thức. Phải ý thức được rằng, uống rượu cũng đòi hỏi có văn hóa. Mà văn hóa thì không chấp nhận sự thái quá. Vì vậy, cứ để việc uống rượu diễn ra tự nhiên, không nên bài bác thái quá như cấm uống rượu; cũng như cổ vũ thái quá đến mức “không biết uống rượu thì không phải đàn ông”.

Thế nhưng, nếu nâng rượu lên thành “quốc tửu” như ý tưởng gần đây được báo chí thông tin thì lại là chuyện cần bàn cho kỹ lưỡng.

Một đất nước, một quốc gia có những thứ bắt buộc phải có như quốc kỳ, quốc huy, quốc ca… Cũng có những thứ, không có cũng chẳng sao, như “quốc hoa”, “quốc tửu”… Phần lớn các nước trên thế giới, trong đó có các siêu cường như Mỹ, Nga không có “quốc hoa”, “quốc tửu”.

Riêng khái niệm như “quốc tửu” chẳng hạn, cũng được hình thành một cách tự nhiên chứ không phải do bầu bán mà có. Nếu loại rượu nào phổ biến rộng rãi tới mức có thể đại diện cho quốc gia đó thì đấy là quốc tửu. Còn nếu chưa có thì cũng không nhất thiết phải bình bầu, lựa chọn cho có. Chúng ta đang có ý tưởng chọn “quốc tửu” của Việt Nam. Điều này cũng gần như một biểu hiện của sự thái quá.

Đăng bởi: Ánh Dương | 10/01/2011

THĂM MỘ PHÙNG QUÁN

Lời mẹ dặn

Đã khắc sâu lên đá

Công danh nghiêng ngã bên sườn đồi

Ngơ ngác

Hồ nước trong

Thơ…

Thơ…

.

Ngọt mặn đắng cay

Nhân văn giai phẩm

Viết sự thật trên đời quá khó

Trên tình yêu và nhịp con tim

Ôi

Đời…

Đời…

.

Giữa rừng thông

Hai người hội ngộ

Mười lăm năm

Chia cách âm dương

Cõi trần

Tạm bợ

Vô thường

Vĩnh hằng gặp gỡ vẹn đường tình duyên

Đăng bởi: Ánh Dương | 30/12/2010

Khúc Giao Mùa

Ta vẫn bước chầm chậm bên em thế

Như hàng cây ủ lá để đón mùa

Ngóng mênh mông cõi trời thinh lặng

Bồi hồi thương những chiếc lá già nua

.

Ừ! Thì niềm vui sống đời võ vẽ

Vài câu thơ, dăm câu hát màu mè

Nhưng ơi hỡi! thương người dâng nằm đất

Rứa mà về cũng thấm đẫm bùa mê

.

Ừ! Bến cũ giờ người không giặt giũ

Không câu hò, không khúc hát tình tang

Không đêm trăng, không rúc rích nhẹ nhàng

Không mơ mộng, không ầu ơ…mơn mỡn…

.

Ừ! Là lạ rồi quen rồi xa lạ

Rồi bâng khuâng, thương nhớ vu vơ

Rồi vô tư quên như thể giả vờ

Rồi nuối tiếc đêm dài nhiều mộng ảo

.

Ừ! Muôn năm sông trở về với biển

Vẫn là đông ngừng gió đón xuân sang

Vẫn là em giữa dòng đời xô đẩy

Đón dịu dàng tình sóng sánh nồng nàn

 

Đăng bởi: Ánh Dương | 02/12/2010

NIỀM RIÊNG

Phố chiều mưa ray rứt

Nhớ ngày xưa lần bước hẹn hò

Những buổi chiều, những con đường, những câu thơ

Lời hẹn ước trăm năm, nay rêu phủ

Mà rối bời trái tim không ngủ

Bóng em về ám ảnh cơn mơ.

.

Nụ cười xưa, ngón tay xưa thao thức

Cây bằng lăng ngày xưa nát mục

Chỉ còn gốc trêu đùa với thời gian

.

Em giờ này ở mọi nơi

Đã hòa mình vào với trời với gió

Để nỗi buồn, hoài niệm

Cho anh ngồi nhấm nháp bâng khuâng

.

Chỉ còn anh tồn tại với mông lung

Với riêng anh nghĩa là không tồn tại

Giữa không gian những gì là mãi mãi

Xin cúi đầu dành tặng thế nhân

Đăng bởi: Ánh Dương | 04/11/2010

Nhớ Đông Hà

Chiều nghiêng nghiêng phố trẻ

Đông Hà đêm nồng nàn

Tình yêu và nỗi nhớ

Bồng bềnh hương ngọc lan

.

Mênh mông phố hằng ngày

Nằm yên trong họng gió

Tha phương… về bỡ ngỡ

Bởi ngàn năm vẫn là…

.

Niềm tin phố đầy hoa

Giữa lòng em nũng nịu

Cơn mưa rơi vào hạ

Tắm mát tình phiêu diêu

.

Ôm quanh phố yêu kiều

Dịu dàng nâng niu phố

Hai bờ dòng sông hiếu

Ấp iu xây ước mơ

.

Ta sống kiếp ngây ngô

Ồn ào và sâu lắng

Thèm thuồng dòng thơ cũ

Rớt vào lòng phôi pha….

Đăng bởi: Ánh Dương | 22/10/2010

Giọt sương…

Giọt sương mơ cuối hạ

Tìm ngọn, ủ đầu cành

Bàng hoàng dòng nắng xối

Trốn vào bờ cỏ xanh

.

Hoài niệm giữa long lanh

Tình yêu nào hấp hối

Trái tim nào phản bội

Mùa thu phải lang thang

.

Tuổi thu đâu nhỡ nhàng

Như cơn mưa mùa hạ

Như tháng ba lạnh giá

Như tim em, tim ta…

Đăng bởi: Ánh Dương | 21/09/2010

Ám ảnh

Sáng!

Nằm vùi trong chăn như  con mèo động dục đi đêm

Mất ngủ

Tiếng vọng tiềm thức

Ám ảnh sâu…

.

Tiếng rì rào

Tiếng hi hô

Tiếng trả giá

Tiếng lèng xèng đánh thức

.

Múc một gầu nước lạnh tanh

Dội lên ký ức trăm lần vỡ toang!

Đăng bởi: Ánh Dương | 06/09/2010

Vu vơ

Ta khù khờ hát khúc đoạn trường

Tiễn phiến hương về nơi phiêu dạt

Tìm thanh thoát trong tim đồng loại

Cháy hết mình sa mạc tình yêu

.

Biển trời xanh tắm lòng khô hạn

Vũ trụ sâu hát khúc rong ca

Hỡi hận thù chôn sâu đáy vực

Tâm hồn ta thư thản bao la

.

Mưa tưới mát hồn người bạo ngược

Nắng sưởi khô nước mắt thương đau

Gió vu vơ đi tìm trăng lạnh

Thổi vi vu “ Tiếu Ngạo Giang Hồ”(*)

.

Ôi cuộc đời trăm ngàn nỗi khó

Giữ cho ta nhịp đập bình yên.

(*): Khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ là tên bản nhạc cầm tiêu hợp tấu do hai người là Lưu Chính Phong(cao thủ thổi tiêu)  phái Hành Sơn (Chánh giáo) và Khúc Dương (cao thủ chơi thất huyền cầm) của Nhật Nguyệt thần giáo (Tà giáo)  cùng nhau sáng tác trong tác phẩm kiếp hiệp “ Tiếu Ngạo Giang Hồ” của Kim Dung. Hai người kết bạn tri kỷ, Lưu Chính Phong định ở ẩn để cùng Khúc Dương tiêu dao nhưng đã bị phái Tung Sơn ngăn trở, giết chết cả gia đình và đánh cả hai trọng thương. Bản nhạc là sự kết hợp những đối cực  bi & hùng, u uẩn mà cao khiết, trầm & bổng, lai láng tình nghệ sĩ mà xuất thần về kĩ thuật như thể trong “nhạc” có “người”, trong “người” có “nhạc”.Trước khi chết, cả hai đã cùng nhau chơi lần cuối bản nhạc này, sau đó khẩn cầu Lệnh Hồ Xung lưu truyền hậu thế bản nhạc này, rồi cùng nhau chết ở núi Hành Sơn.
Đăng bởi: Ánh Dương | 31/08/2010

NGÔI NHÀ

Nhoài mình ra lan can ngôi nhà có nhiều ô cửa sổ

Lá xanh rơi đầy mặt đất

Con chim non khóc tiếng mẹ trên cành

.

Ngôi nhà có nhiều ô cửa sổ

ô màu trắng, màu xanh…

Và nhiều màu mà tôi không biết…

.

Có tiếng nấc của người đàn bà sống ở ngôi nhà bên cạnh

Ngôi nhà đẹp, đẹp lắm( như người đàn bà tuổi trăng rằm)

Không có hoặc có cửa sổ mà tôi không biết…

.

Có dòng sông nhiều năm không còn chảy nữa

Cạnh ngôi nhà có người đàn bà

Ở đó đã lâu không có người đánh cá!

.

Và tôi sẽ lặng mình

Im như là thể cuộc tình thiên thu!

Đăng bởi: Ánh Dương | 31/08/2010

Quê Tôi

1. Nhiều lúc ngồi một mình vu vơ chợt nghĩ hình như dòng sông nào cũng có số phận riêng của nó; như những sinh linh tồn tại trên trái đất này. Con sông nhận lên mình nhưng dòng nước trong veo từ suối nguồn vô tận, hòa chúng lại với nhau và tạo nên dòng nước lớn, đổ ra biển đông. Cũng có những con sông đau khổ như cuộc đời, không đi được về nơi cần đến, đã cạn khô dòng nước. Hoàng Phủ Ngọc Tường gọi đó là những con sông có số phận rủi ro.

Con sông quê tôi có từ trước khi tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất này. Lúc lọt lòng mẹ, Tôi nằm im trên tay cha, để đẫm mình xuống dòng sông. Những làn nước trong lành ve vuốt cơ thể vưa mới ra đời. Sau này nghe kể lại, tôi hỏi cha tôi rằng tại sao phải làm thế? Cha bảo phải để hồn của sông thấm vào máu tôi, để cho không thể trở thành người lữ khách lang thang.

Sông  mang trên mình một cái tên huyền diệu, Sông Trúc. Như xưa, làng đã lấy tên sông để đặt tên chăng? Những người già trong làng nói rằng, Ở đây, ngày xưa vốn là một rừng trúc xanh tươi trù phú. Sông uốn mình giữa rừng trúc, như tấm gương trong veo soi bóng những cô gái son xanh. Cây trúc, người ta vẫn thường hay gọi khóm trúc, tượng trưng cho những người quân tử.

2. Trên những bước đường đi qua của tuổi thơ tôi, có những ám ảnh ấm áp và thân thương về những con đường xanh trên lối đi đến trường. Những trưa hè nóng (không như bây giờ), tắm trên sông quê. Mát rười rượi khi bơi qua sông, hái trộm những cành măng tươi, những quả đào ngọt để bị xua te tái và nhảy ùm xuống sông. Trên bờ, nhưng câu chửi vu vơ của người bên kia sông. Tuổi thơ tôi gắn liến với Quảng Trị, nơi gió lào và nắng gieo vào trí nhớ mỗi người xa quê. Với những dòng sông về cùng một hướng, Thạch Hãn, Bến Hải, mang theo những nỗi niềm của người con Quảng Trị ra với biển.

Tôi sinh ra và lớn lên khi chiến tranh đã đi qua, máu của người Việt  đã tắm đỏ đất và con nước quê hương Quảng Trị. Để hôm nay, những đứa trẻ sau chiến tranh, như tôi, có thể bâng khuâng và tỏ ra ngớ ngẩn, đứng trên cây cầu Hiền Lương và Thach Hãn, ngắm dòng nước trôi, ngắm chiều bãng lãng rơi trên dòng nước. Mùa mưa, đục ngầu như đỏ mắt, thấm vào hồn đất một phần, còn bao nhiêu chảy dài ra khơi xa.

Xa khơi, Đảo Cồn cỏ hẩy lên trên mặt biển như cô gái đôi mươi trước bình minh. Nó đứng đó như thách thức thời gian, nhìn ngắm những suối nguồi đổ ra biển từ hai con sông huyền thoại.

(Còn tiếp)

Đăng bởi: Ánh Dương | 26/08/2010

Lãng đãng mùa thu

Mùa thu điểm tô lá vàng cuối phố. Em bước chân đi xào xạc lá rơi. Biết ngày xưa xa ngái lắm, em về phận biếc đơn côi. Ta bâng khuâng tìm lá hoài niệm. Lá ở đâu rồi thương nhớ ơi?

Thành phố vừa lên đèn, có tiếng kéo rít cửa sắt nghe ken két. Mưa ngâu, hay những cơn mưa dầm nhỏ hạt… Ta lang thang bến bờ tìm nơi trú chân. Em về phương nào xa xăm quá, ta đợi chờ nơi này trọn kiếp sao?

Vu vơ khi Anh Thơ cất lên tiếng hát: Mùa thu vàng hoa cúc, chỉ còn anh và em, cùng mùa thu ở lại… Giờ đây, mùa thu đã về bên anh, và chỉ còn anh ở lại, em đã về đâu, hỡi người yêu bé nhỏ của anh?

Xưa đó, ngày chúng ta gặp nhau, Em đã tặng anh một đóa hoa hàm tiếu. Anh bước hụt bên thềm từ dạo đó….

Rồi thì mùa đợi mùa chờ thay nhau trở lại. Chỉ còn con phố xác xơ đón lá thay mùa…

Đăng bởi: Ánh Dương | 16/08/2010

CHÀO THU

Lá vàng chiều thu rơi

Giữa phố phường hoang vắng

Còn mình ta se nắng

Em giờ đã xa khơi

.

Em giờ đã mọi nơi

Ta giờ không rõ mặt

Mùa thu vàng úa hạt

Nước mắt người thoáng rơi

.

Tuổi người đã ngậm cười

Còn gì mà mong mỏi

Những buồn vui trong cõi

Chỉ còn lại như là…

.

Chỉ còn lại riêng ta

Ngắm hoàng hôn gió lạnh

Ở trong trời bất tận

Cuộc đời còn bao nhiêu…

16/8/2010

Đăng bởi: Ánh Dương | 09/08/2010

Tình biển

Cơn gió nồm nam chẳng khát ngày

Ta về bỗng khát một đêm say

Với em bên cạnh vầng trăng khuyết

Chếnh choáng men tình chắp cánh bay

Thật đấy! biển là nơi hò hẹn

Một dịp cùng đi một dịp về

Sóng biển vỗ thuyền, trêu nho nhỏ

Mắt em biếc lắm, nụ hôn mê

Thủy triều lên xuống theo miền gió

Ta đến bên em bữa ngây ngô

Cuồng nhiệt trần ai trong ảo ảnh

Tắm giữa nhân gian với hư vô

Đăng bởi: Ánh Dương | 29/07/2010

DÒNG SÔNG CHẾT

Em về từ phía gió đưa

Làng quê quên tiếng mây mưa đội rằm

Em đi chưa đến trăm năm

Mà hoang một kiếp âm thầm thiên thu

Từ khi vắng những lời ru

Dòng sông đã chết vân du tiếng đàn

Hỏi ai? Giữa chốn mộng ngàn

Thắp hương khánh nguyện khóc than một lần!

Bài viết cũ hơn »

Chuyên mục

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.